Hôm qua không phải tại vì em muốn ngắt ở đấy đâu mà đang viết dở thì nhà có khách. Mấy cô chú ở xã xuống hỏi thăm người con gái xa quê đã lâu, nay thành đạt quay về. Em mở được quán nail như em mơ rồi, nhưng đấy là chuyện của hiện tại, phải quay ngược lại mấy năm thì mới viết tiếp chuyện hôm qua được.
Do đi xa cộng với việc lạ nước lạ cái nên em mệt, em tự thưởng cho mình một giấc ngủ trương thây lên ở phòng. Em ngủ đến tận 8h sáng hôm sau, mở mắt ra em nghĩ mọi người dậy đi làm hay đi chơi cả rồi nhưng hóa ra không phải. Phòng vẫn lờ mờ chút ánh sáng do các cửa bị bịt hết. Nguyên tiểu đội chị em vẫn nằm dài người ra trên phản, có chị còn vừa ngủ vừa đưa tay ngoáy ngoáy như em ngoáy cám lợn ở quê. Chị nào chị ấy gương mặt cũng hơi mỉm cười đầy mãn nguyện. Em nghĩ các chị đi làm phải vui lắm mới ngủ ngon được như thế. Chứ ở quê em buồn ơi là buồn toàn phải dậy sớm, có hôm gà chưa gáy em đã dạy rồi ấy chứ. Thành phố nhàn tênh.
Mải miên man với những suy nghĩ về công việc, cuộc đời mà em quên mất rõ ràng hôm qua Tùng còn nằm cạnh lúc đi ngủ nhưng giờ mở mắt ra đã thấy mình ôm gối. Nhìn xuống cạp quần, miếng băng dính đen em dính ở đấy vẫn còn. Cái miếng băng dính đen này em dán khéo lắm, nửa dán cạp quần, nửa dán vào bụng. Ai mà động vào em biết ngay. Làm con gái không chắc được tay lái thì cũng phải chặt cái cạp quần. Tùng không làm gì em cả, anh ý chắc là người tốt.
Lại nói về Tùng, Tùng ngày ấy 19, hơn em 2 tuổi nhưng Tùng trưởng thành lắm. Biết đi làm lo cho gia đình, em còn nghe loáng thoáng nói, Tùng lo chuyện cơm nước cho cả mấy chị em ở đây. Đây đúng là người đàn ông của gia đình, của đời em. Em phải giữ chặt tùng cho riêng mình. Kể cũng lạ, duyên số em với tùng quen nhau hay lắm. Hồi lớp 10 em hay trốn học lên nương mót củ, bắt sóc không bỏ vào lọ mà bỏ vào giỏ mang về cải thiện mâm cơm cho gia đình. Em vô tình gặp Tùng 1 chiều như thế, đang mải mê bỏ con sóc vào giỏ thì Tùng lướt qua như làn gió trên con trâu già của bố Tùng. Chưa bao giờ em thấy Trâu lại phi được trên nương như thế, kể từ đấy Tùng ghim chặt vào tim em một bóng hình anh tuấn và soái ca.
Xong bọn em yêu nhau đến giờ, hết!
Tiếp tục cái ngày thứ 2 vậy
(Nhiều đứa bảo em yêu Tùng vì giàn khoan hd981 đang cắm ở háng tùng nhưng mà không phải. Mãi sau này bọn em mới đục nhau cơ, đừng hiểu lầm)
Hơi thẫn thờ vì người yêu tót đi đâu mất, nhưng em nhanh chóng ổn định tinh thần ngay. Tinh thần của 1 chiếc lan can, người ta chưa xổ làm sao em đổ được. Em vào ngay nhà tắm tút tát lại giao diện cho tươm, có thể hệ điều hành em không update lên được bản cao nhất nhưng chắc chắn giao diện em phải đẹp. Mỗi tội, cú shock đầu đời của em ập tới ngay trong giây phút đấy. Tùng đang sùi bọt mép trong nhà tắm, em sợ quá, trâu trên bản nhà em bị dại cũng sùi như thế. Không lẽ Tùng bị dại? Em hét ầm lên để các chị vào cứu. Hét mãi không có ai vào, em chạy ra lay chân từng chị. Có chị thì lồm cồm bò dậy, có chị chửi em bảo đm em, đang hay thì gẫy trip. Tùng mà không sùi bọt mép thì em cũng đm chị ấy nhưng thôi, tính mạng ngyêu em là quan trọng.
Cũng may có chị Trang quê ở …. (em không nói tỉnh ra cho đỡ bị bảo là bôi xấu vùng này vùng kia. Vùng nào cũng có người nọ với người làm tay vịn cả thôi nhưng mà không nói là không nói) phi vào cùng em. Chị lay lay Tùng, bấm cả nhân trung, day thái dương, vừa làm chị vừa hỏi
= Đmm viên nào mà đậm thế?
Em chả hiểu viên gì nhưng cũng lắc cùng chị Trang để hỏi cho chắc
= Cmm anh viên gì mà đậm thế?
Chị Trang tròn mắt quay sang em vừa nhìn vừa nói.
Mày biết cái gì mà viên với vủng, đi đánh cmm răng đi, mồ m thì th ối, có khi nó ngất vì mồm mày ý
Đéo ai lại đi chê mồm không thơm vào cái giây phút nguy cấp như này, nhưng bảo em làm cái gì khác thì em cũng không biết làm. Có thêm mấy chị nữa dậy cũng lao vào, khiêng tùng ra ngoài, giàn khoan của tùng lấp ló sau cái quần mỏng. Eo ơi ngại thế, người thành phố không mặc xì chum à? Lắc lắc đầu mấy cái để thoát ra khỏi cái suy nghĩ hư đốn đó. Em như sắp mếu đến nơi, em nghĩ em sắp mất giàn khoan rồi. May sao sau khi hớp được ít nước đường rồi nôn tóe loe ra sàn thì Tùng cũng tỉnh.
Bọn em xúm vào khen chị Trang giỏi, chị cười khẩy hất tóc ra sau
Xời, có gì đâu, chó nhà chị xưa trúng bả, chị chữa như thế suốt. Chưa hẹo con nào.
Bọn em lại khen chị giỏi thêm lần nữa.
Tùng bảo kệ tùng nằm đấy nghỉ, tí nữa là tùng cá hồi, tùng sẽ cho em lên thiên đường. Thiên đường đâu chẳng thấy, trưa cũng không được ăn. Chiều lại cần 250k đi mua 9 suất cơm rang. Lần này Tùng không đưa tiền cho mà em phải tự lấy trong túi Tùng. Tối đến các chị đi làm hết bỏ em với giàn khoan ở nhà. Thế rồi chuyện gì đến cũng đến, em hết phần hai ạ.
( Ảnh Tùng cùng giàn khoan, ngồi không khép được háng cũng chỉ vì giàn khoan)
27/07/2022