01/08/2022
01/08/2022
Điều gì đáng sợ nhất trong một mối quan hệ ?
Là vừa quan hệ xong những bị bắt quan hệ lại từ đầu
Là vừa quan hệ xong những bị bắt quan hệ lại từ đầu
30/07/2022
Lan can phần 6
Mấy anh bỏ qua cái sai chính tả của em đi, các anh đòi hỏi gì ở một cái lan can nào? Em là lan can , không phải nhà báo hay nhà văn đâu mà viết đúng hết được. Mà các anh đọc báo, chúng nó sai chính tả đầy ra kia kìa.
Đến đâu rồi nhỉ, à đến ngày thứ 2 đi làm lan can. Ngày thứ 2 chán òm, phòng đầu là mấy ông nhãi cấp 3, sàn sàn tuổi em đi tập đú. Mặt thì non choẹt, nhìn búng ra đá, bia rượu chả uống mấy chỉ nhăm nhăm sờ với nắn. Haizzz, đấy, người đấy trừ cái băng dính đen ra thì làm gì thì làm. Vật vã vào phòng rồi vật vã đi ra. 3 tiếng, 330k không bo hay tips gì cả. Trời ạ, lũ dân chơi trả góp này nữa. Em bắt đầu thích thích mấy chú ít tóc hơn rồi đấy. Quán full phòng full khách, em với chị Hoài Thương “ghẻ” quê ( cũng lại không nói tỉnh, nhất quyết không nói) ngồi dài ra ở phòng chờ mà tâm sự với nhau. Cuộc đời chị ấy cũng buồn, hơn em vài tuổi mà biến cố bằng 40 lần em ấy chứ. Mỗi tội đời chị nghe na ná như đời Thiên Tình trong Thất Tịch Không mưa. Em hỏi tên thật chị là Thương Tình à? Thì chị bảo đm em. Chán chị.
Chị Thương ghẻ không phải chị bị ghẻ mà do chị bị muỗi đốt nhiều, chân thì trắng đấy nhưng điểm xuyết trên làn da trắng bơn bởn ấy là những vết đỏ, tím, nâu do muỗi gây ra, có cả mấy vết hích ki ở gần bẹn nữa, nhưng cái vết đấy thì em mới xem được, mấy anh khách chưa xem được. Chị Thương khổ tâm lắm, có mỗi đôi chân dài, thon để câu khách mà hoa sim hoa mua cứ mọc đầy thế thì đời chị buồn ngang đời cô lựu. Trăn trở bao ngày chị mới nghĩ ra được cách là bôi phấn vào chân. Che mụn thật nhưng tốn phấn vô cùng, lại còn mất công đánh với tẩy. Em hỏi sao chị không đi lấy đôi tất da vào. Chị cũng lại chửi cm em, dù chẳng biết lí do chửi là gì. Chị ghét cái tên ghẻ lắm, chị thích được gọi là Thương tây cơ, vì cái mong ước đời này được nuốt trọn một củ khoai tây. Khổ,sống trên đời thì phải biết mình là ai chứ, cái chân đấy thì nuốt khoai ta là tốt lắm rồi. Cứ khéo mơ.
Hai chị em chí chóe với nhau được lúc thì anh Lâm thồn phi con ếch chai tơ màu cức chó vào tận cửa tìm bọn em. Quán anh Bình phuồi thiếu lan can nên gọi bọn em đến chi viện, em với Thương đi ngay. Quán anh Bình phuồi là quán hoàng gia, quán to như đi a mond, đèn đóm sáng chưng, lại còn vàng chóe. Anh bình nhìn như con búp bê nga với bộ mặt khả ố. Em nhìn phát biết đây là con người đê tiện, anh Bình bảo anh quê Thái Nguyên, lang thang công trình nhiều năm nhưng chán gạch ngói rồi, giờ anh kiến trúc những giấc mơ. Thi thoảng anh còn làm thơ nữa cơ. Phải cái thơ anh như cuối đầu bài, thế mà nghe đâu anh còn được bầu làm hội trưởng hội nhà thơ xóm Vịn. Hỏi hội có bao nhiều người thì có tận 4 người, anh với 3 lan can nhà anh.
Kệ bu anh Bình đi, sau này sẽ nhắc nhiều hơn nhưng giờ phải quan tâm cái phòng em vào đã. Mở cửa ra cái khói bay nghi ngút, em giật giật tay chị Thương hỏi bọn này nó hun chuột à? Phòng ốc đẹp thế mà để có chuột, quê em có cây hương lâu, cho chuột ăn thì chếc cả đàn. Khéo khi không làm lan can nữa, về quê đánh cây lên đây bán cho phòng hát diệt chuột lại nhanh giàu. Chị Thương lại chửi dmd em, bảo chuột chuộc cái cc. Vào đi thì biết. Đúng là không có chuột, chỉ có các anh zai đang hút shisha, hút cả bóng bay. Quả bóng bay trâu to như cái thúng lại còn màu hồng. Anh nào anh ấy mồm ngậm chặt, thở phì phì, say đắm ra trò. Chị Thương cũng chẳng ngại ngần gì mà túm ngay 1 quả ngậm vào mồm. Độ chục giây thì chị đờ ra, mắt lim dim. Bóng bay trong em là những kỉ niệm êm đềm lắm, hồi còn bé xíu theo bố mẹ xuống chợ huyện mua đồ tết. Ở đấy người ta bán bóng bay đỏ, bóng bay vàng, to dã man, em hay tưởng tượng em buộc cả chùm bóng bay ấy rồi bay lên trời ý. Giá cũng không đắt với mặt bằng chung thu nhập của mọi nhà nhưng đắt với nhà em. Em nhớ đâu đó 20k/quả đã bơm sẵn.
Để chắc cú, em thò đầu ra hỏi cậu phục vụ phòng ở đây bóng bay kia bao nhiêu tiền 1 quả? Trăm rưỡi. ÚI zồi ôi, hút quả bóng bằng đứng hát 1 tiếng rưỡi. Thôi, em thấy mình hợp với oxi hơn là khí cười. Hết được bóng, các anh, các chị lại tranh nhau mic hát chờ đợt tiếp theo. Bóng cứ từng quả từng quả được đưa vào, em lạc một góc chọn bài. Ô, lâu lắm rồi không hát, có khi cũng phải hát một bài thôi
-........có bàn chân lặng lẽ…..
Tiên sư ông nào đang hát thì đạp cửa phòng chạy mất thế không biếc!
Mấy anh bỏ qua cái sai chính tả của em đi, các anh đòi hỏi gì ở một cái lan can nào? Em là lan can , không phải nhà báo hay nhà văn đâu mà viết đúng hết được. Mà các anh đọc báo, chúng nó sai chính tả đầy ra kia kìa.
Đến đâu rồi nhỉ, à đến ngày thứ 2 đi làm lan can. Ngày thứ 2 chán òm, phòng đầu là mấy ông nhãi cấp 3, sàn sàn tuổi em đi tập đú. Mặt thì non choẹt, nhìn búng ra đá, bia rượu chả uống mấy chỉ nhăm nhăm sờ với nắn. Haizzz, đấy, người đấy trừ cái băng dính đen ra thì làm gì thì làm. Vật vã vào phòng rồi vật vã đi ra. 3 tiếng, 330k không bo hay tips gì cả. Trời ạ, lũ dân chơi trả góp này nữa. Em bắt đầu thích thích mấy chú ít tóc hơn rồi đấy. Quán full phòng full khách, em với chị Hoài Thương “ghẻ” quê ( cũng lại không nói tỉnh, nhất quyết không nói) ngồi dài ra ở phòng chờ mà tâm sự với nhau. Cuộc đời chị ấy cũng buồn, hơn em vài tuổi mà biến cố bằng 40 lần em ấy chứ. Mỗi tội đời chị nghe na ná như đời Thiên Tình trong Thất Tịch Không mưa. Em hỏi tên thật chị là Thương Tình à? Thì chị bảo đm em. Chán chị.
Chị Thương ghẻ không phải chị bị ghẻ mà do chị bị muỗi đốt nhiều, chân thì trắng đấy nhưng điểm xuyết trên làn da trắng bơn bởn ấy là những vết đỏ, tím, nâu do muỗi gây ra, có cả mấy vết hích ki ở gần bẹn nữa, nhưng cái vết đấy thì em mới xem được, mấy anh khách chưa xem được. Chị Thương khổ tâm lắm, có mỗi đôi chân dài, thon để câu khách mà hoa sim hoa mua cứ mọc đầy thế thì đời chị buồn ngang đời cô lựu. Trăn trở bao ngày chị mới nghĩ ra được cách là bôi phấn vào chân. Che mụn thật nhưng tốn phấn vô cùng, lại còn mất công đánh với tẩy. Em hỏi sao chị không đi lấy đôi tất da vào. Chị cũng lại chửi cm em, dù chẳng biết lí do chửi là gì. Chị ghét cái tên ghẻ lắm, chị thích được gọi là Thương tây cơ, vì cái mong ước đời này được nuốt trọn một củ khoai tây. Khổ,sống trên đời thì phải biết mình là ai chứ, cái chân đấy thì nuốt khoai ta là tốt lắm rồi. Cứ khéo mơ.
Hai chị em chí chóe với nhau được lúc thì anh Lâm thồn phi con ếch chai tơ màu cức chó vào tận cửa tìm bọn em. Quán anh Bình phuồi thiếu lan can nên gọi bọn em đến chi viện, em với Thương đi ngay. Quán anh Bình phuồi là quán hoàng gia, quán to như đi a mond, đèn đóm sáng chưng, lại còn vàng chóe. Anh bình nhìn như con búp bê nga với bộ mặt khả ố. Em nhìn phát biết đây là con người đê tiện, anh Bình bảo anh quê Thái Nguyên, lang thang công trình nhiều năm nhưng chán gạch ngói rồi, giờ anh kiến trúc những giấc mơ. Thi thoảng anh còn làm thơ nữa cơ. Phải cái thơ anh như cuối đầu bài, thế mà nghe đâu anh còn được bầu làm hội trưởng hội nhà thơ xóm Vịn. Hỏi hội có bao nhiều người thì có tận 4 người, anh với 3 lan can nhà anh.
Kệ bu anh Bình đi, sau này sẽ nhắc nhiều hơn nhưng giờ phải quan tâm cái phòng em vào đã. Mở cửa ra cái khói bay nghi ngút, em giật giật tay chị Thương hỏi bọn này nó hun chuột à? Phòng ốc đẹp thế mà để có chuột, quê em có cây hương lâu, cho chuột ăn thì chếc cả đàn. Khéo khi không làm lan can nữa, về quê đánh cây lên đây bán cho phòng hát diệt chuột lại nhanh giàu. Chị Thương lại chửi dmd em, bảo chuột chuộc cái cc. Vào đi thì biết. Đúng là không có chuột, chỉ có các anh zai đang hút shisha, hút cả bóng bay. Quả bóng bay trâu to như cái thúng lại còn màu hồng. Anh nào anh ấy mồm ngậm chặt, thở phì phì, say đắm ra trò. Chị Thương cũng chẳng ngại ngần gì mà túm ngay 1 quả ngậm vào mồm. Độ chục giây thì chị đờ ra, mắt lim dim. Bóng bay trong em là những kỉ niệm êm đềm lắm, hồi còn bé xíu theo bố mẹ xuống chợ huyện mua đồ tết. Ở đấy người ta bán bóng bay đỏ, bóng bay vàng, to dã man, em hay tưởng tượng em buộc cả chùm bóng bay ấy rồi bay lên trời ý. Giá cũng không đắt với mặt bằng chung thu nhập của mọi nhà nhưng đắt với nhà em. Em nhớ đâu đó 20k/quả đã bơm sẵn.
Để chắc cú, em thò đầu ra hỏi cậu phục vụ phòng ở đây bóng bay kia bao nhiêu tiền 1 quả? Trăm rưỡi. ÚI zồi ôi, hút quả bóng bằng đứng hát 1 tiếng rưỡi. Thôi, em thấy mình hợp với oxi hơn là khí cười. Hết được bóng, các anh, các chị lại tranh nhau mic hát chờ đợt tiếp theo. Bóng cứ từng quả từng quả được đưa vào, em lạc một góc chọn bài. Ô, lâu lắm rồi không hát, có khi cũng phải hát một bài thôi
-........có bàn chân lặng lẽ…..
Tiên sư ông nào đang hát thì đạp cửa phòng chạy mất thế không biếc!
28/07/2022
#Tips_tán_gái_không_nhạt
Nhiều bác anh em cũng yêu cầu mình ra tips cách nhắn tin cho gái bớt nhạt quá :v
Nên nay mình xin làm luôn cho anh em đỡ thắc mắc :v
Mà khi nói đến vấn đề nhắn tin cho gái bớt nhạt ấy :v
Thì cho dù ra 1001 tips cũng chưa chắc nói xong :v
Kiểu nó thiên biến vạn hoá vailin ấy các bác ạ :v
Nhưng dù gì cũng là các bác yêu cầu nên làm luôn :v
Và như trên thì cách nhắn tin cho gái ấy :v
Nó nhiều lắm nà không thể nói cụ thể được nên xin phép nói chung chung lại cho anh em hình dung nhé :v
Còn ai có vấn đề gì thì vào facebook mình nhắn tin rồi cmt ảnh đại diện hoặc stt gần nhất để mình rep nha :v
Truớc khi bắt đầu :v
Anh em hãy vào tìm hiểu về cô gái ấy như nào :v
Đang làm gì? Đang học gì? Còn ở với gia đình không? Có nuôi chó hay mèo gì không? Thường đi đâu? Ăn quán nào? Uống nước quán nào? Sở thích? Thói quen? Em nhà ở đâu thế?
Cho dù những thứ đó các bạn không biết
Cũng ráng lên google mà tìm hiểu rõ nó là như thế nào? Ra sao?
Tìm hiểu càng rõ càng tốt ( đây là 1 cách để cả 2 cùng thảo luận về 1 vấn đề mà không bị mất ý tưởng)
Các bác đừng nghĩ đây là xâm phạm đời tư hay gì cả
Mà đây chính là những yếu tố quan trọng để các bác kéo dài cuộc nói chuyện mà cả 2 đều vui vẻ trả lời
Vd như: gái thường hay chụp ảnh ở những view lung linh xinh tươi :v
Các bác có thể tận dụng mà hỏi em biết chổ nào ở đâu ở đâu đẹp không :v Anh tìm trên mạng mãi mà không thấy :v
Hoặc là gái thích giày :v
Nắm bắt cơ hội :v Em biết shop nào bán giày chất lương không? Em cũng thích đôi giày này à? :V
Hoặc ví dụ gái đăng 1 story buồn buồn tâm trạng tâm ơ nào đó :v
Cơ hội đấy :v
Nắm bắt và triển liền thôi :v
Sao hôm nay em lại buồn thế này :v
Có chuyện gì mà up story tâm trạng vậy em :v
Bla bla :v
Trên là cách bắt chuyện
Còn bây giờ là cách nói chuyện
Những điều anh em cần lưu ý nhất khi nhắn tin với gái
1. Không teencode, không viết tắt, viết có dấu
Tuy gái có thể teencode có thể viết tắt nhưng bạn thì không
Vì đơn giản 1 điều bạn làm như vậy
Gái sẽ thấy bạn là 1 người trưởng thành hơn
Tuy không nhiều nhưng được phần nào
Và cũng khiến gái đỡ thấy khó chịu khi đọc
2. Không kể quá nhiều
Con gái thường hay nói rất rất rất nhiều
Nên cần một người biết lắng nghe và đồng cảm
Thay vì bạn ngồi kể về bản thân quá khứ tương lai hiện tại này nọ
Thì hãy nghe câu chuyện của gái kể
Hãy tỏ ra cảm thông với họ
Tỏ ra hiểu họ
Và từ đấy cả 2 cùng trò chuyện với nhau theo đúng tâm trạng của họ
Riêng lúc gái đang buồn hoặc đang bực chuyện gì đó thì đồng cảm với gái rồi cố gắng dỗ gái cho gái vui lên mà trò chuyện ( dù bạn không phải là người làm gái buồn)
3. Liên tục thay đổi chủ đề nói chuyện dù chủ đề tiếp theo không có thật
Liên tục thay đổi chủ đề không phải là đang nói chuyện này rồi nhảy sang chuyện kia là fail luôn đấy
Mà hãy chờ khi 1 chủ đề được nói xong hãy chuyển chủ đề
Ví dụ như: đang nói về chủ đề chó mèo
Khi bạn cảm thấy như chủ đề chó mèo không còn gì để nói
Lập tức vào trang gái
Tìm xem gần đây gái đăng gì
Rồi vào bắt đầu hỏi ( lý do mà kêu các bác tìm hiểu về gái trước khi bắt đầu là đây)
4. Quy luật 10 giây
Quy luật 10 giây là sao?
Đơn giản là 10 giây trả lời 1 lần
Các bác đừng tin những gì mà các cô gái share trên facebook là tìm đâu ra người rep tin nhắn tốc độ bàn thờ nữa
Cái đó chỉ khi nào cả 2 yêu nhau thôi
Và quy luật 10 giây cũng chỉ giành cho lúc mới bắt đầu quen đến mức tìm hiểu lâu dài thôi
Yêu nhau rồi mà áp dụng là xác định bị dỗi nhá :v
Khi các bạn áp dụng quy luật 10 giây
Gái sẽ cảm giác bạn không giống những người con trai khác
Những thằng khác thích mình nên rep nhanh
Kệ nó đi
Khi nhận được tin nhắn của gái thì hãy chờ 10 giây sau trả lời nhé
Và sau đây là tất cả những mẹo nhắn tin bớt nhạt cho anh em tin dùng :v
Đa số các trường hợp anh em đều có thể dùng được
Và bài này đã được lọc ra từ độ tuổi của anh em trong nhóm nên tỉ lệ chính xác lên tới 80%
20% còn lại là tự lực gánh sinh nha :v
Và tips này chỉ giành riêng khi đã làm quen nha
Chưa quen mà nhắn kiểu này xác định khỏi rep
Nếu các bác thấy hay thì Follow Facebook www.facebook.com/quandaydungso0512 để được nhận thông báo sớm nhất khi tui đăng bài
Mọi hành vi sao chép chưa xin phép sẽ bị cho là đánh cắp bản quyền
Sẽ bị đánh sập trang không thương tiếc
Xin cảm ơn
#NDX
Nhiều bác anh em cũng yêu cầu mình ra tips cách nhắn tin cho gái bớt nhạt quá :v
Nên nay mình xin làm luôn cho anh em đỡ thắc mắc :v
Mà khi nói đến vấn đề nhắn tin cho gái bớt nhạt ấy :v
Thì cho dù ra 1001 tips cũng chưa chắc nói xong :v
Kiểu nó thiên biến vạn hoá vailin ấy các bác ạ :v
Nhưng dù gì cũng là các bác yêu cầu nên làm luôn :v
Và như trên thì cách nhắn tin cho gái ấy :v
Nó nhiều lắm nà không thể nói cụ thể được nên xin phép nói chung chung lại cho anh em hình dung nhé :v
Còn ai có vấn đề gì thì vào facebook mình nhắn tin rồi cmt ảnh đại diện hoặc stt gần nhất để mình rep nha :v
Truớc khi bắt đầu :v
Anh em hãy vào tìm hiểu về cô gái ấy như nào :v
Đang làm gì? Đang học gì? Còn ở với gia đình không? Có nuôi chó hay mèo gì không? Thường đi đâu? Ăn quán nào? Uống nước quán nào? Sở thích? Thói quen? Em nhà ở đâu thế?
Cho dù những thứ đó các bạn không biết
Cũng ráng lên google mà tìm hiểu rõ nó là như thế nào? Ra sao?
Tìm hiểu càng rõ càng tốt ( đây là 1 cách để cả 2 cùng thảo luận về 1 vấn đề mà không bị mất ý tưởng)
Các bác đừng nghĩ đây là xâm phạm đời tư hay gì cả
Mà đây chính là những yếu tố quan trọng để các bác kéo dài cuộc nói chuyện mà cả 2 đều vui vẻ trả lời
Vd như: gái thường hay chụp ảnh ở những view lung linh xinh tươi :v
Các bác có thể tận dụng mà hỏi em biết chổ nào ở đâu ở đâu đẹp không :v Anh tìm trên mạng mãi mà không thấy :v
Hoặc là gái thích giày :v
Nắm bắt cơ hội :v Em biết shop nào bán giày chất lương không? Em cũng thích đôi giày này à? :V
Hoặc ví dụ gái đăng 1 story buồn buồn tâm trạng tâm ơ nào đó :v
Cơ hội đấy :v
Nắm bắt và triển liền thôi :v
Sao hôm nay em lại buồn thế này :v
Có chuyện gì mà up story tâm trạng vậy em :v
Bla bla :v
Trên là cách bắt chuyện
Còn bây giờ là cách nói chuyện
Những điều anh em cần lưu ý nhất khi nhắn tin với gái
1. Không teencode, không viết tắt, viết có dấu
Tuy gái có thể teencode có thể viết tắt nhưng bạn thì không
Vì đơn giản 1 điều bạn làm như vậy
Gái sẽ thấy bạn là 1 người trưởng thành hơn
Tuy không nhiều nhưng được phần nào
Và cũng khiến gái đỡ thấy khó chịu khi đọc
2. Không kể quá nhiều
Con gái thường hay nói rất rất rất nhiều
Nên cần một người biết lắng nghe và đồng cảm
Thay vì bạn ngồi kể về bản thân quá khứ tương lai hiện tại này nọ
Thì hãy nghe câu chuyện của gái kể
Hãy tỏ ra cảm thông với họ
Tỏ ra hiểu họ
Và từ đấy cả 2 cùng trò chuyện với nhau theo đúng tâm trạng của họ
Riêng lúc gái đang buồn hoặc đang bực chuyện gì đó thì đồng cảm với gái rồi cố gắng dỗ gái cho gái vui lên mà trò chuyện ( dù bạn không phải là người làm gái buồn)
3. Liên tục thay đổi chủ đề nói chuyện dù chủ đề tiếp theo không có thật
Liên tục thay đổi chủ đề không phải là đang nói chuyện này rồi nhảy sang chuyện kia là fail luôn đấy
Mà hãy chờ khi 1 chủ đề được nói xong hãy chuyển chủ đề
Ví dụ như: đang nói về chủ đề chó mèo
Khi bạn cảm thấy như chủ đề chó mèo không còn gì để nói
Lập tức vào trang gái
Tìm xem gần đây gái đăng gì
Rồi vào bắt đầu hỏi ( lý do mà kêu các bác tìm hiểu về gái trước khi bắt đầu là đây)
4. Quy luật 10 giây
Quy luật 10 giây là sao?
Đơn giản là 10 giây trả lời 1 lần
Các bác đừng tin những gì mà các cô gái share trên facebook là tìm đâu ra người rep tin nhắn tốc độ bàn thờ nữa
Cái đó chỉ khi nào cả 2 yêu nhau thôi
Và quy luật 10 giây cũng chỉ giành cho lúc mới bắt đầu quen đến mức tìm hiểu lâu dài thôi
Yêu nhau rồi mà áp dụng là xác định bị dỗi nhá :v
Khi các bạn áp dụng quy luật 10 giây
Gái sẽ cảm giác bạn không giống những người con trai khác
Những thằng khác thích mình nên rep nhanh
Kệ nó đi
Khi nhận được tin nhắn của gái thì hãy chờ 10 giây sau trả lời nhé
Và sau đây là tất cả những mẹo nhắn tin bớt nhạt cho anh em tin dùng :v
Đa số các trường hợp anh em đều có thể dùng được
Và bài này đã được lọc ra từ độ tuổi của anh em trong nhóm nên tỉ lệ chính xác lên tới 80%
20% còn lại là tự lực gánh sinh nha :v
Và tips này chỉ giành riêng khi đã làm quen nha
Chưa quen mà nhắn kiểu này xác định khỏi rep
Nếu các bác thấy hay thì Follow Facebook www.facebook.com/quandaydungso0512 để được nhận thông báo sớm nhất khi tui đăng bài
Mọi hành vi sao chép chưa xin phép sẽ bị cho là đánh cắp bản quyền
Sẽ bị đánh sập trang không thương tiếc
Xin cảm ơn
#NDX
28/07/2022
Lan can part 5
Em là My, em viết bút kí này thật. Làm gì có cop của ai đâu mà, thi thoảng phải sai chính tả, lỗi câu chứ lại.
Em mới làm nên chưa quen, 2h về là đã rã rời rồi. Các chị còn vài người chưa về, có người đi làm đến sáng. Bảo làm sao 8h chẳng có ai dậy cùng em cả. Mọi người toàn ngủ đến quá trưa, đến chiều. Mưa chẳng đến mặt, nắng chẳng đến đầu bao giờ. Ít nắng nên da ai cũng trắng xanh cả. Bạch tuyết ngày xưa cũng chỉ đến thế mà thôi.
9 Bạch tuyết và một chú Tùng.
Quen cái giấc ở quê, em chả ngủ được, dậy sớm để chút dọn nhà, dọn quần áo cho các chị. Đi làm suốt nên quần áo các chị vất lung tung xòe ở cạnh máy giặt. Cái áo cách cái máy giặt đúng 30cm nhưng không ai bỏ vào, cái quần treo lủng lẳng ở tay nắm cửa. Em nghĩ hay là nhận cả việc cơm nước, giặt rũ nữa để lấy thêm mấy triệu. Nghĩ thế thôi nhưng sắp là bà hoàng rồi, việc gì phải làm mấy cái việc này. Chắc các chị cũng nghĩ như em nên chả ai làm cả. Anh Tùng kể nhiều hôm các chị về lăn ra ngủ đến chiều rồi chọn bừa cái áo, xịt xịt tí nước hoa là lại công tác liền. Dọn dẹp xong, quét cả phòng phơi cả nắng rồi mà vẫn chẳng có ai dậy. Em lại vào lấy 500 ngàn ra đếm, đưa lên mũi hít thật sâu. Mùi tiền sao thân thuộc thế, không phải lần đầu cầm nhiều tiền nhưng là lần đầu tiên đến dễ thế.
Mọi người cứ bảo tiền này bẩn, tiền kia sạch. Người ta chê tiền tụi em làm ra không thơm. Thế mà cầm tiền ra đầu ngõ tiêu thử, vẫn thấy cầm nhoay nhoáy, đút vào ví còn nhanh hơn em kẹp vào zú nữa. Hóa ra phán xét thì lúc nào cũng dễ còn cám dỗ và đồng tiền mới là thứ khó cưỡng. Để thử lại cho chắc, em vào lôi Tùng dậy, không ngủ nghê gì nữa, đi tiêu tiền. Em rủ Tùng ra cửa hàng quần áo to như cái cửa hàng hôm trước. Cửa hàng có bạn nhân viên đang đứng ỉu xìu sau quầy thu ngân, sáng ra mà tinh thần đã ỉu thế thì làm sao thành đạt được. Em hỏi to và rõ ràng
Bạn ơi mình làm lan can ở đi an mon, mình đến mua hàng bạn có bán không?
Đúng tiền là thuốc chống ỉu, bạn nhân viên tươi như hoa luôn. Bạn bảo nghề nào mà chẳng là nghề, cứ lao động là vinh quang, không phân sang hèn gì cả. Em có tiền em là thượng đế, bán hết.
Đấy thấy chưa, tiền vẫn luôn thơm như thế, có mùi gì đâu. Đúng thật là con người ta thường dễ chỉ trích người khác, dễ cả tha thứ cho bản thân mình và ngược lại. Nghề nào cũng là nghề, sao lan can không được đóng bảo hiểm xã hội ta?
Tùng vẫn nhìn em trìu mến, 3 phần bất lực, 7 phần nuông chiều hỏi:
Đm, thế mua hết quần áo thì tối lấy éo đâu ra tiền cơm?
Ừ nhỉ, thôi chết. Em đã cố tránh 9 suất cơm rang mà quên 2 suất của bọn em. Thôi thì anh lại dị ứng ra, cuối tháng em trả. Tầm này tiền bạc có là gì. Thế là quên xừ mất bố ở nhà vác mấy tấn hàng hay buổi đi chơi chợ huyện của 2 đứa em. Thôi để 500 sau vậy.
Mua bán xong cơm trưa chán chê rồi mà vẫn chưa đến giờ làm. Người ta đi làm thì lười chứ em đi làm sao mà háo hức thế chứ lị. Cứ lang thang thế này mãi chán lắm. EM chưa kịp mở lời thì Tùng rủ em vào khách sạn gần đấy cù nách nhau cho đỡ buồn. Gớm, định choén thì nói mọe ra lại còn đi cù nách với anh không làm gì đâu. Không làm gì thì vào đấy làm gì, văn anh giỏi thế em lại giải như giải toán bây giờ. Không làm gì thì đứng ở đường này mà cù này, có khi còn lên báo tít to đùng: “tác hại của mai thúy đến trẻ vị thành niên” cũng nên. Em rủ đi xem phiêm, em thấy bảo trong rạp chiếu phiêm ở thành phố, cái màn hình nó phải to như cái phản thịt. Thế mà Tùng cũng nghe, dẫn em vào cái rạp cờ gờ vờ, tông môn mấy cái đứa ở quê nói phét. Làm gì có cái màn hình nào to như phản thịt, cái màn hình phải to như cái tranh tường cổ động to tướng ở đình làng em ấy chứ. To dã man. Phải cái phim chẳng hay gì cả, TENET, cái tên nghe thôi đã thấy tráo đầu đuôi rồi, hay là Tùng gạ khéo em 69 nhờ. Nói chung phim ảnh rời xa thực tiễn lắm, em mà giật được về quá khứ như cái ông trong phim thì tuần em giật 7 phát, tháng giật đủ 30 ngày, riêng tháng 31 ngày thì nghỉ một. Cứ giật về 6h30 thôi. Mấy mà mua được cả mặt trăng.
Xem phim xong về đến phòng thì cũng nhá nhem tối, thôi em không nhắc về cơm rang nữa không các anh chị bảo em nhắc lắm nhưng em vẫn mua 9 suất thật. Không san sẻ, bớt tí nào. Vẫn phải bù 20k. Cơm mua về để đó, chị ăn chị không vì có vài chị đi làm từ chiều cơ. Ca sớm thế chứ, chắc là cày để mua voi. Lần này đi làm Tùng xế 4 chị em 1 xe. Giờ thì em đã hiểu người vận chuyển là như thế nào. Xe Tùng đi ỉn ỉn lách qua mấy con phố rồi thả bọn em ở đi a mon, nơi có anh Lâm thồn đợi sẵn. Chả biết bà Trang có nói gì không mà anh Lâm ra vỗ vào lưng em bộp bộp khen con này thế mà khá, mày đúng là có căn cô vịn.
Em ngước mỏ lên phản đối: phải là ông vịn chứ, cô vịn thì em lấy đâu ra tiền. Ừ thì ông vịn, cậu vịn, chú vịn…đéo ai vịn cũng được. Anh Lâm cười khành khạch trả lời, tay không quên bộp bộp thêm mấy cái. Nói không phải chứ em mà to bằng anh Lâm thì hôm ấy anh không còn là Lâm thồn nữa mà thành lâm chín ngón ngay ấy.
Mỗi tội cả người em chả có cái gì to, chỉ có bộ loa khá ổn. Mà rút kinh nghiệm hôm trước hôm nay mặc váy nhưng cầm theo cái túi xách nhỏ nhỏ rồi, nhìn vừa sang vừa đựng được tiền lại còn đỡ bị thọc tay nhầm. Đấy sáng kiến với cải tạo để kiếm chác thì nhanh thế mà đi học toàn được 4 với 5. Cuối lớp 10 thì văn được có 3.4, lại còn phải thi lại. Chả hiểu các cô chấm kiểu gì, đề văn thì bảo nêu cảm nhận của em, em nêu ra thì các cô lại chấm theo cảm nhận của các cô. Đời!
Em là My, em viết bút kí này thật. Làm gì có cop của ai đâu mà, thi thoảng phải sai chính tả, lỗi câu chứ lại.
Em mới làm nên chưa quen, 2h về là đã rã rời rồi. Các chị còn vài người chưa về, có người đi làm đến sáng. Bảo làm sao 8h chẳng có ai dậy cùng em cả. Mọi người toàn ngủ đến quá trưa, đến chiều. Mưa chẳng đến mặt, nắng chẳng đến đầu bao giờ. Ít nắng nên da ai cũng trắng xanh cả. Bạch tuyết ngày xưa cũng chỉ đến thế mà thôi.
9 Bạch tuyết và một chú Tùng.
Quen cái giấc ở quê, em chả ngủ được, dậy sớm để chút dọn nhà, dọn quần áo cho các chị. Đi làm suốt nên quần áo các chị vất lung tung xòe ở cạnh máy giặt. Cái áo cách cái máy giặt đúng 30cm nhưng không ai bỏ vào, cái quần treo lủng lẳng ở tay nắm cửa. Em nghĩ hay là nhận cả việc cơm nước, giặt rũ nữa để lấy thêm mấy triệu. Nghĩ thế thôi nhưng sắp là bà hoàng rồi, việc gì phải làm mấy cái việc này. Chắc các chị cũng nghĩ như em nên chả ai làm cả. Anh Tùng kể nhiều hôm các chị về lăn ra ngủ đến chiều rồi chọn bừa cái áo, xịt xịt tí nước hoa là lại công tác liền. Dọn dẹp xong, quét cả phòng phơi cả nắng rồi mà vẫn chẳng có ai dậy. Em lại vào lấy 500 ngàn ra đếm, đưa lên mũi hít thật sâu. Mùi tiền sao thân thuộc thế, không phải lần đầu cầm nhiều tiền nhưng là lần đầu tiên đến dễ thế.
Mọi người cứ bảo tiền này bẩn, tiền kia sạch. Người ta chê tiền tụi em làm ra không thơm. Thế mà cầm tiền ra đầu ngõ tiêu thử, vẫn thấy cầm nhoay nhoáy, đút vào ví còn nhanh hơn em kẹp vào zú nữa. Hóa ra phán xét thì lúc nào cũng dễ còn cám dỗ và đồng tiền mới là thứ khó cưỡng. Để thử lại cho chắc, em vào lôi Tùng dậy, không ngủ nghê gì nữa, đi tiêu tiền. Em rủ Tùng ra cửa hàng quần áo to như cái cửa hàng hôm trước. Cửa hàng có bạn nhân viên đang đứng ỉu xìu sau quầy thu ngân, sáng ra mà tinh thần đã ỉu thế thì làm sao thành đạt được. Em hỏi to và rõ ràng
Bạn ơi mình làm lan can ở đi an mon, mình đến mua hàng bạn có bán không?
Đúng tiền là thuốc chống ỉu, bạn nhân viên tươi như hoa luôn. Bạn bảo nghề nào mà chẳng là nghề, cứ lao động là vinh quang, không phân sang hèn gì cả. Em có tiền em là thượng đế, bán hết.
Đấy thấy chưa, tiền vẫn luôn thơm như thế, có mùi gì đâu. Đúng thật là con người ta thường dễ chỉ trích người khác, dễ cả tha thứ cho bản thân mình và ngược lại. Nghề nào cũng là nghề, sao lan can không được đóng bảo hiểm xã hội ta?
Tùng vẫn nhìn em trìu mến, 3 phần bất lực, 7 phần nuông chiều hỏi:
Đm, thế mua hết quần áo thì tối lấy éo đâu ra tiền cơm?
Ừ nhỉ, thôi chết. Em đã cố tránh 9 suất cơm rang mà quên 2 suất của bọn em. Thôi thì anh lại dị ứng ra, cuối tháng em trả. Tầm này tiền bạc có là gì. Thế là quên xừ mất bố ở nhà vác mấy tấn hàng hay buổi đi chơi chợ huyện của 2 đứa em. Thôi để 500 sau vậy.
Mua bán xong cơm trưa chán chê rồi mà vẫn chưa đến giờ làm. Người ta đi làm thì lười chứ em đi làm sao mà háo hức thế chứ lị. Cứ lang thang thế này mãi chán lắm. EM chưa kịp mở lời thì Tùng rủ em vào khách sạn gần đấy cù nách nhau cho đỡ buồn. Gớm, định choén thì nói mọe ra lại còn đi cù nách với anh không làm gì đâu. Không làm gì thì vào đấy làm gì, văn anh giỏi thế em lại giải như giải toán bây giờ. Không làm gì thì đứng ở đường này mà cù này, có khi còn lên báo tít to đùng: “tác hại của mai thúy đến trẻ vị thành niên” cũng nên. Em rủ đi xem phiêm, em thấy bảo trong rạp chiếu phiêm ở thành phố, cái màn hình nó phải to như cái phản thịt. Thế mà Tùng cũng nghe, dẫn em vào cái rạp cờ gờ vờ, tông môn mấy cái đứa ở quê nói phét. Làm gì có cái màn hình nào to như phản thịt, cái màn hình phải to như cái tranh tường cổ động to tướng ở đình làng em ấy chứ. To dã man. Phải cái phim chẳng hay gì cả, TENET, cái tên nghe thôi đã thấy tráo đầu đuôi rồi, hay là Tùng gạ khéo em 69 nhờ. Nói chung phim ảnh rời xa thực tiễn lắm, em mà giật được về quá khứ như cái ông trong phim thì tuần em giật 7 phát, tháng giật đủ 30 ngày, riêng tháng 31 ngày thì nghỉ một. Cứ giật về 6h30 thôi. Mấy mà mua được cả mặt trăng.
Xem phim xong về đến phòng thì cũng nhá nhem tối, thôi em không nhắc về cơm rang nữa không các anh chị bảo em nhắc lắm nhưng em vẫn mua 9 suất thật. Không san sẻ, bớt tí nào. Vẫn phải bù 20k. Cơm mua về để đó, chị ăn chị không vì có vài chị đi làm từ chiều cơ. Ca sớm thế chứ, chắc là cày để mua voi. Lần này đi làm Tùng xế 4 chị em 1 xe. Giờ thì em đã hiểu người vận chuyển là như thế nào. Xe Tùng đi ỉn ỉn lách qua mấy con phố rồi thả bọn em ở đi a mon, nơi có anh Lâm thồn đợi sẵn. Chả biết bà Trang có nói gì không mà anh Lâm ra vỗ vào lưng em bộp bộp khen con này thế mà khá, mày đúng là có căn cô vịn.
Em ngước mỏ lên phản đối: phải là ông vịn chứ, cô vịn thì em lấy đâu ra tiền. Ừ thì ông vịn, cậu vịn, chú vịn…đéo ai vịn cũng được. Anh Lâm cười khành khạch trả lời, tay không quên bộp bộp thêm mấy cái. Nói không phải chứ em mà to bằng anh Lâm thì hôm ấy anh không còn là Lâm thồn nữa mà thành lâm chín ngón ngay ấy.
Mỗi tội cả người em chả có cái gì to, chỉ có bộ loa khá ổn. Mà rút kinh nghiệm hôm trước hôm nay mặc váy nhưng cầm theo cái túi xách nhỏ nhỏ rồi, nhìn vừa sang vừa đựng được tiền lại còn đỡ bị thọc tay nhầm. Đấy sáng kiến với cải tạo để kiếm chác thì nhanh thế mà đi học toàn được 4 với 5. Cuối lớp 10 thì văn được có 3.4, lại còn phải thi lại. Chả hiểu các cô chấm kiểu gì, đề văn thì bảo nêu cảm nhận của em, em nêu ra thì các cô lại chấm theo cảm nhận của các cô. Đời!
27/07/2022