Lan can part 5

Em là My, em viết bút kí này thật. Làm gì có cop của ai đâu mà, thi thoảng phải sai chính tả, lỗi câu chứ lại.

Em mới làm nên chưa quen, 2h về là đã rã rời rồi. Các chị còn vài người chưa về, có người đi làm đến sáng. Bảo làm sao 8h chẳng có ai dậy cùng em cả. Mọi người toàn ngủ đến quá trưa, đến chiều. Mưa chẳng đến mặt, nắng chẳng đến đầu bao giờ. Ít nắng nên da ai cũng trắng xanh cả. Bạch tuyết ngày xưa cũng chỉ đến thế mà thôi.

9 Bạch tuyết và một chú Tùng.

Quen cái giấc ở quê, em chả ngủ được, dậy sớm để chút dọn nhà, dọn quần áo cho các chị. Đi làm suốt nên quần áo các chị vất lung tung xòe ở cạnh máy giặt. Cái áo cách cái máy giặt đúng 30cm nhưng không ai bỏ vào, cái quần treo lủng lẳng ở tay nắm cửa. Em nghĩ hay là nhận cả việc cơm nước, giặt rũ nữa để lấy thêm mấy triệu. Nghĩ thế thôi nhưng sắp là bà hoàng rồi, việc gì phải làm mấy cái việc này. Chắc các chị cũng nghĩ như em nên chả ai làm cả. Anh Tùng kể nhiều hôm các chị về lăn ra ngủ đến chiều rồi chọn bừa cái áo, xịt xịt tí nước hoa là lại công tác liền. Dọn dẹp xong, quét cả phòng phơi cả nắng rồi mà vẫn chẳng có ai dậy. Em lại vào lấy 500 ngàn ra đếm, đưa lên mũi hít thật sâu. Mùi tiền sao thân thuộc thế, không phải lần đầu cầm nhiều tiền nhưng là lần đầu tiên đến dễ thế.

Mọi người cứ bảo tiền này bẩn, tiền kia sạch. Người ta chê tiền tụi em làm ra không thơm. Thế mà cầm tiền ra đầu ngõ tiêu thử, vẫn thấy cầm nhoay nhoáy, đút vào ví còn nhanh hơn em kẹp vào zú nữa. Hóa ra phán xét thì lúc nào cũng dễ còn cám dỗ và đồng tiền mới là thứ khó cưỡng. Để thử lại cho chắc, em vào lôi Tùng dậy, không ngủ nghê gì nữa, đi tiêu tiền. Em rủ Tùng ra cửa hàng quần áo to như cái cửa hàng hôm trước. Cửa hàng có bạn nhân viên đang đứng ỉu xìu sau quầy thu ngân, sáng ra mà tinh thần đã ỉu thế thì làm sao thành đạt được. Em hỏi to và rõ ràng
Bạn ơi mình làm lan can ở đi an mon, mình đến mua hàng bạn có bán không?
Đúng tiền là thuốc chống ỉu, bạn nhân viên tươi như hoa luôn. Bạn bảo nghề nào mà chẳng là nghề, cứ lao động là vinh quang, không phân sang hèn gì cả. Em có tiền em là thượng đế, bán hết.

Đấy thấy chưa, tiền vẫn luôn thơm như thế, có mùi gì đâu. Đúng thật là con người ta thường dễ chỉ trích người khác, dễ cả tha thứ cho bản thân mình và ngược lại. Nghề nào cũng là nghề, sao lan can không được đóng bảo hiểm xã hội ta?

Tùng vẫn nhìn em trìu mến, 3 phần bất lực, 7 phần nuông chiều hỏi:
Đm, thế mua hết quần áo thì tối lấy éo đâu ra tiền cơm?
Ừ nhỉ, thôi chết. Em đã cố tránh 9 suất cơm rang mà quên 2 suất của bọn em. Thôi thì anh lại dị ứng ra, cuối tháng em trả. Tầm này tiền bạc có là gì. Thế là quên xừ mất bố ở nhà vác mấy tấn hàng hay buổi đi chơi chợ huyện của 2 đứa em. Thôi để 500 sau vậy.

Mua bán xong cơm trưa chán chê rồi mà vẫn chưa đến giờ làm. Người ta đi làm thì lười chứ em đi làm sao mà háo hức thế chứ lị. Cứ lang thang thế này mãi chán lắm. EM chưa kịp mở lời thì Tùng rủ em vào khách sạn gần đấy cù nách nhau cho đỡ buồn. Gớm, định choén thì nói mọe ra lại còn đi cù nách với anh không làm gì đâu. Không làm gì thì vào đấy làm gì, văn anh giỏi thế em lại giải như giải toán bây giờ. Không làm gì thì đứng ở đường này mà cù này, có khi còn lên báo tít to đùng: “tác hại của mai thúy đến trẻ vị thành niên” cũng nên. Em rủ đi xem phiêm, em thấy bảo trong rạp chiếu phiêm ở thành phố, cái màn hình nó phải to như cái phản thịt. Thế mà Tùng cũng nghe, dẫn em vào cái rạp cờ gờ vờ, tông môn mấy cái đứa ở quê nói phét. Làm gì có cái màn hình nào to như phản thịt, cái màn hình phải to như cái tranh tường cổ động to tướng ở đình làng em ấy chứ. To dã man. Phải cái phim chẳng hay gì cả, TENET, cái tên nghe thôi đã thấy tráo đầu đuôi rồi, hay là Tùng gạ khéo em 69 nhờ. Nói chung phim ảnh rời xa thực tiễn lắm, em mà giật được về quá khứ như cái ông trong phim thì tuần em giật 7 phát, tháng giật đủ 30 ngày, riêng tháng 31 ngày thì nghỉ một. Cứ giật về 6h30 thôi. Mấy mà mua được cả mặt trăng.

Xem phim xong về đến phòng thì cũng nhá nhem tối, thôi em không nhắc về cơm rang nữa không các anh chị bảo em nhắc lắm nhưng em vẫn mua 9 suất thật. Không san sẻ, bớt tí nào. Vẫn phải bù 20k. Cơm mua về để đó, chị ăn chị không vì có vài chị đi làm từ chiều cơ. Ca sớm thế chứ, chắc là cày để mua voi. Lần này đi làm Tùng xế 4 chị em 1 xe. Giờ thì em đã hiểu người vận chuyển là như thế nào. Xe Tùng đi ỉn ỉn lách qua mấy con phố rồi thả bọn em ở đi a mon, nơi có anh Lâm thồn đợi sẵn. Chả biết bà Trang có nói gì không mà anh Lâm ra vỗ vào lưng em bộp bộp khen con này thế mà khá, mày đúng là có căn cô vịn.

Em ngước mỏ lên phản đối: phải là ông vịn chứ, cô vịn thì em lấy đâu ra tiền. Ừ thì ông vịn, cậu vịn, chú vịn…đéo ai vịn cũng được. Anh Lâm cười khành khạch trả lời, tay không quên bộp bộp thêm mấy cái. Nói không phải chứ em mà to bằng anh Lâm thì hôm ấy anh không còn là Lâm thồn nữa mà thành lâm chín ngón ngay ấy.

Mỗi tội cả người em chả có cái gì to, chỉ có bộ loa khá ổn. Mà rút kinh nghiệm hôm trước hôm nay mặc váy nhưng cầm theo cái túi xách nhỏ nhỏ rồi, nhìn vừa sang vừa đựng được tiền lại còn đỡ bị thọc tay nhầm. Đấy sáng kiến với cải tạo để kiếm chác thì nhanh thế mà đi học toàn được 4 với 5. Cuối lớp 10 thì văn được có 3.4, lại còn phải thi lại. Chả hiểu các cô chấm kiểu gì, đề văn thì bảo nêu cảm nhận của em, em nêu ra thì các cô lại chấm theo cảm nhận của các cô. Đời!

27/07/2022

Lan can ký sự phần 2
Hôm qua không phải tại vì em muốn ngắt ở đấy đâu mà đang viết dở thì nhà có khách. Mấy cô chú ở xã xuống hỏi thăm người con gái xa quê đã lâu, nay thành đạt quay về. Em mở được quán nail như em mơ rồi, nhưng đấy là chuyện của hiện tại, phải quay ngược lại mấy năm thì mới viết tiếp chuyện hôm qua được.
Do đi xa cộng với việc lạ nước lạ cái nên em mệt, em tự thưởng cho mình một giấc ngủ trương thây lên ở phòng. Em ngủ đến tận 8h sáng hôm sau, mở mắt ra em nghĩ mọi người dậy đi làm hay đi chơi cả rồi nhưng hóa ra không phải. Phòng vẫn lờ mờ chút ánh sáng do các cửa bị bịt hết. Nguyên tiểu đội chị em vẫn nằm dài người ra trên phản, có chị còn vừa ngủ vừa đưa tay ngoáy ngoáy như em ngoáy cám lợn ở quê. Chị nào chị ấy gương mặt cũng hơi mỉm cười đầy mãn nguyện. Em nghĩ các chị đi làm phải vui lắm mới ngủ ngon được như thế. Chứ ở quê em buồn ơi là buồn toàn phải dậy sớm, có hôm gà chưa gáy em đã dạy rồi ấy chứ. Thành phố nhàn tênh.
Mải miên man với những suy nghĩ về công việc, cuộc đời mà em quên mất rõ ràng hôm qua Tùng còn nằm cạnh lúc đi ngủ nhưng giờ mở mắt ra đã thấy mình ôm gối. Nhìn xuống cạp quần, miếng băng dính đen em dính ở đấy vẫn còn. Cái miếng băng dính đen này em dán khéo lắm, nửa dán cạp quần, nửa dán vào bụng. Ai mà động vào em biết ngay. Làm con gái không chắc được tay lái thì cũng phải chặt cái cạp quần. Tùng không làm gì em cả, anh ý chắc là người tốt.
Lại nói về Tùng, Tùng ngày ấy 19, hơn em 2 tuổi nhưng Tùng trưởng thành lắm. Biết đi làm lo cho gia đình, em còn nghe loáng thoáng nói, Tùng lo chuyện cơm nước cho cả mấy chị em ở đây. Đây đúng là người đàn ông của gia đình, của đời em. Em phải giữ chặt tùng cho riêng mình. Kể cũng lạ, duyên số em với tùng quen nhau hay lắm. Hồi lớp 10 em hay trốn học lên nương mót củ, bắt sóc không bỏ vào lọ mà bỏ vào giỏ mang về cải thiện mâm cơm cho gia đình. Em vô tình gặp Tùng 1 chiều như thế, đang mải mê bỏ con sóc vào giỏ thì Tùng lướt qua như làn gió trên con trâu già của bố Tùng. Chưa bao giờ em thấy Trâu lại phi được trên nương như thế, kể từ đấy Tùng ghim chặt vào tim em một bóng hình anh tuấn và soái ca.
Xong bọn em yêu nhau đến giờ, hết!
Tiếp tục cái ngày thứ 2 vậy
(Nhiều đứa bảo em yêu Tùng vì giàn khoan hd981 đang cắm ở háng tùng nhưng mà không phải. Mãi sau này bọn em mới đục nhau cơ, đừng hiểu lầm)
Hơi thẫn thờ vì người yêu tót đi đâu mất, nhưng em nhanh chóng ổn định tinh thần ngay. Tinh thần của 1 chiếc lan can, người ta chưa xổ làm sao em đổ được. Em vào ngay nhà tắm tút tát lại giao diện cho tươm, có thể hệ điều hành em không update lên được bản cao nhất nhưng chắc chắn giao diện em phải đẹp. Mỗi tội, cú shock đầu đời của em ập tới ngay trong giây phút đấy. Tùng đang sùi bọt mép trong nhà tắm, em sợ quá, trâu trên bản nhà em bị dại cũng sùi như thế. Không lẽ Tùng bị dại? Em hét ầm lên để các chị vào cứu. Hét mãi không có ai vào, em chạy ra lay chân từng chị. Có chị thì lồm cồm bò dậy, có chị chửi em bảo đm em, đang hay thì gẫy trip. Tùng mà không sùi bọt mép thì em cũng đm chị ấy nhưng thôi, tính mạng ngyêu em là quan trọng.
Cũng may có chị Trang quê ở …. (em không nói tỉnh ra cho đỡ bị bảo là bôi xấu vùng này vùng kia. Vùng nào cũng có người nọ với người làm tay vịn cả thôi nhưng mà không nói là không nói) phi vào cùng em. Chị lay lay Tùng, bấm cả nhân trung, day thái dương, vừa làm chị vừa hỏi
= Đmm viên nào mà đậm thế?
Em chả hiểu viên gì nhưng cũng lắc cùng chị Trang để hỏi cho chắc
= Cmm anh viên gì mà đậm thế?
Chị Trang tròn mắt quay sang em vừa nhìn vừa nói.
Mày biết cái gì mà viên với vủng, đi đánh cmm răng đi, mồ m thì th ối, có khi nó ngất vì mồm mày ý
Đéo ai lại đi chê mồm không thơm vào cái giây phút nguy cấp như này, nhưng bảo em làm cái gì khác thì em cũng không biết làm. Có thêm mấy chị nữa dậy cũng lao vào, khiêng tùng ra ngoài, giàn khoan của tùng lấp ló sau cái quần mỏng. Eo ơi ngại thế, người thành phố không mặc xì chum à? Lắc lắc đầu mấy cái để thoát ra khỏi cái suy nghĩ hư đốn đó. Em như sắp mếu đến nơi, em nghĩ em sắp mất giàn khoan rồi. May sao sau khi hớp được ít nước đường rồi nôn tóe loe ra sàn thì Tùng cũng tỉnh.
Bọn em xúm vào khen chị Trang giỏi, chị cười khẩy hất tóc ra sau
Xời, có gì đâu, chó nhà chị xưa trúng bả, chị chữa như thế suốt. Chưa hẹo con nào.
Bọn em lại khen chị giỏi thêm lần nữa.
Tùng bảo kệ tùng nằm đấy nghỉ, tí nữa là tùng cá hồi, tùng sẽ cho em lên thiên đường. Thiên đường đâu chẳng thấy, trưa cũng không được ăn. Chiều lại cần 250k đi mua 9 suất cơm rang. Lần này Tùng không đưa tiền cho mà em phải tự lấy trong túi Tùng. Tối đến các chị đi làm hết bỏ em với giàn khoan ở nhà. Thế rồi chuyện gì đến cũng đến, em hết phần hai ạ.

( Ảnh Tùng cùng giàn khoan, ngồi không khép được háng cũng chỉ vì giàn khoan)

27/07/2022

Hết đột ngột thế, kiểu gì các anh chị cũng chửi em nhưng mà phải chịu thôi. Em hòa nhập cộng đồng rồi nhưng chưa quen được giấc. Với lại người thành đạt phải là người biết hãm phê.

Tối hôm ấy, em với Tùng ở với nhau. Tùng sau khi ăn nửa suất cơm thừa của em thì cũng hồi kha khá, mặt mày hồng hào, giàn khoan cũng dựng dựng lên được một tí nhìn như cái nắm xôi rồi. Em đỡ lo đi bao nhiêu. Chỉ lạ cái là lúc mang cơm về em bảo: em mời các anh, các chị ăn cơm ạ. Mà ai cũng hếch cái mũi lên hít hít, lại còn chửi em làm các chị giật mình. Tài thế chứ lị, người thành phố không thích lịch sự ư???

Đêm dài thanh vắng, anh Tùng vì ốm nên không phải đi làm shipper cho các chị nữa, anh ở nhà dạy em đánh vần. A a a á á á……………đấy là tiếng là ở chỗ khác vọng vào phòng chứ trong phòng em phải học đánh vần như người thành phố. Vì em ngọng l với n, mấy lần bảo các chị ăn thịt nợn đi mà ai cũng cười. Cười cái gì mà cười, ngọng là do cơ địa chứ em có cố tình đâu.

Đánh vần cả buổi tối thì em với Tùng cũng ngủ, thấy tùng yếu yếu nên em cũng chẳng dán băng dính nữa. Thả lỏng cơ thể mà chờ những cơn mơ chườn tới thôi. Đi làm lan can tận 2 ngày rồi mà chưa thấy cái gì vịn vào người, cũng bứt rứt lắm.

Ngày thứ 3

Mở mắt ra vẫn thấy nằm gọn trong vòng tay Tùng, tuy hai ngày không tắm nhưng vẫn thơm mùi tình yêu. Yêu Tùng thế chứ lại, không phải tại mồm hơi thơm thì chắc cũng hun như hun chuột.
Tùng cũng tỉnh, bảo em làm gì thì khẽ khẽ thôi cho các chị ngủ. Ủa làm gì là làm gì, chưa kịp ú ớ gì thì Tùng lôi tuốt vào nhà tắm. Tụt quần dứt khoát trong sự ngơ ngác của em, đang định quỳ xuống thì Tùng hỏi
sao đéo đánh răng đi, 2 đứa làm cùng 1 lúc cho nhanh. Nhanh anh còn đưa đi làm người thành phố.
Ụ á Tùng, đi tè thì nói đi tè lại còn làm gì với chả làm gì, để người ta cứ tưởng là làm gì thật, hì hì. Đánh răng thì đánh răng.
Bình minh thị thành cũng hơi giông giống ở quê, nắng mai cứ vàng như mật trải đều lên người em với Tùng. Ấm áp từ tận sâu trong lòng cho đến da thịt, Tùng vừa đi vừa chỉ: kia là quán bún lòng ngon nhất phố, đây là quán bún đậu mắm tôm khắm nhưng mà trôi, bla bleu….

Tùng cứ mải mê chỉ, em cứ mê mải nghĩ: sao éo dừng xe đi, chỉ lắm thế. Phải đến khi tiếng òng ọc từ dạ dày như lời nhắc khéo “đã ăn sáng lol đâu” cắt ngang câu chuyện của Tùng thì anh ý mới à, ờ, ừ mà nhớ ra. Tùng đỗ xịch phát trước cửa quán bún bò to tướng. Đấy, có thực mới vực được lan can chứ. Lần đầu tiên em ăn bún bò, nhưng quái lạ, sao bảo là bún bò mà trong bát lạ có cái móng giò lợn? Hay là bò thành phố đột biến? Vừa ăn vừa thắc mắc nên ăn cũng chậm, quay sang thì thấy bố Tùng đã húp thêm được 2 trứng chần rồi.

Quẹt ngang đôi đũa qua miệng, Tùng cũng dừng mõm mà nhìn em ăn nốt. Mắt anh hấp háy những yêu thương, em gặm miếng chân giò mà lòng dậy những ngọt ngào. Tùng ơi, Tùng hỡi, em yêu Tùng biết bao, cơ mà sao bún bò lại có chân giò nhỉ?
Bún bò, chân giò? Bún bò? Chân giò ò ò ò ò….

Tôi lôi em ra khỏi quán bún để đến với cửa hàng quần áo, sắm sửa những tư trang đầu tiên của đời lan can. Tùng bảo, em không thể mặc cái váy xòe thêu thổ cẩm để đi tiếp khách được, váy ấy phải treo ở viện bảo tàng dân tộc học. Ở đấy thì làm gì có khách. Em cũng chọn mấy bộ đơn giản thôi, vài cái váy mắc sim, sờ cớt, đặc biệt là sơ mi, hồi đi học em thích mặc sơ mi lắm mà mỗi tội toàn bị đứt một cúc gần cổ, bị cô giáo mắng. Xuống đây rồi, không còn cô giáo mắng, em giựt đứt hẳn 2 cúc luôn.

Váy áo xúng xính, giày dép rộn ràng, em nhìn em giống lan can lắm rồi. Thiếu mỗi cái tóc dập xù nữa thôi. Em thì bẽn lẽn hỏi Tùng là có làm tóc không thì Tùng bảo; dập xù là tóc ngành xưa, giờ không ai dập nữa rồi. Phải gẩy line, nhìn như đạo ôn khô vằn ý. Ái chà, thanh niên thành phố lạ thế nhờ, ở quê lúa mà bị đạo ôn hay khô vằn thì mẹ em khóc hết nước mắt, thế mà lên đây đạo ôn khô vằn lại thành mốt.

Ừ thì gẩy line, sướng hơn ở quê thì gảy đàn gảy đóm em cũng gảy được chứ gẩy line đã là gì. Chiều hôm ấy Tùng còn sắm cho em cái điện thoại đời mới nữa. Hẳn ai phôn 11 pờ dồ mắc, lần đầu tiên em được cầm cái điện thoại mà nhiều mắt hơn cả cái ống nhòm. Em sướng lịm cả người đi, sao Tùng lại tốt với em thế nhỉ. Bất giác, đưa tay lên ôm chặt lấy eo người yêu, đầu dựa vào lưng anh, tâm hồn cứ thả đấy thôi, mơn man theo làn gió. Thi thoảng tóc bay vào mồm cũng hơi bực nhưng không sao, được ôm là được. Tình yêu mà. Tùng cũng cảm nhận được những rộn ràng nơi tim em, anh 1 tay lái xe 1 tay đưa xuống vỗ nhẹ vào đùi, thì thầm anh nói nhỏ
Đừng lo về tiền, quần áo với điện thoại quán ứng cho em để đi làm đấy, trừ vào lương sau. Em nhé!
Ơ!

Tối về, sau khi cất hết đồ đạc vào cái tủ inox nhỏ gần nhà tắm thì Tùng dẫn em sang đi a mon nhận việc. Anh quản lí đi a mon là anh Lâm thồn, chị Tâm thi - vợ anh ý - quản lí bọn em ở nhà. Anh Lâm to như tịnh, nhưng là con tịnh ngon zai nhất em từng biết. Anh cao phải 1 mét 8, mắt một mí lại còn cận, anh bảo anh quê ở cát bà, dạt ra đây vì tình yêu với chị Tâm thi. Anh hỏi em tên gì, em bảo em tên My. Đôi mắt một mí sắp sụp xuống đến nơi của anh tự dưng phồng to, căng ra sau tròng kính. Anh lại hỏi, miền núi éo gì tên đẹp thế? Tên đẹp thế thì không cần đặt nghệ danh, mày thích làm my gì? My sói hay My trâu bò, hổ báo gì? Em chả thích sói, hay gì, em chỉ làm trà my thôi.

Chị Tâm thi thì tâm lí hơn nhiều, chị hỏi, trước đây làm ở đâu rồi. Em làm trên nương. Mắt chị còn trợn ra to hơn mắt anh Lâm.
Chỗ mày đi hát cả ở trên nương á?
Không, lên nương thì thi thoảng bọn em cũng hát nhưng vịn toàn bằng dao quắm thôi. Còn em là em làm nông ở trên nương. Mặt chị lại giãn ra rồi à, ờ, ừ…. Người thành phố hay à quá. Chị lại bảo nhìn em non quá, giờ cho đi vịn ngay cũng ngại, sợ e sốc văn hóa. Em giờ được chọn là hoặc là đi luôn tối nay hoặc về phòng cơm nước, giặt quần áo cho các chị. Việc ấy cũng nhẹ nhàng vì nhà có máy giặt. Em thì em tình rồi, làm gì có 20k mà ngày nào cũng cầm hai trăm rưỡi đi mua 9 suất cơm. Với lại nhạc sĩ Trần Long Ẩn viết: ai cũng chọn việc nhẹ nhàng, thì gian khổ sẽ dành phần ai?
Ai cũng một thời trẻ trung thôi, những người sống vì đồng tiền.
Em đi làm lan can ngay ngày thứ 3 xuống phố. Cũng là hết phần 3.

27/07/2022

Trước khi đến được với nhau, ta đã từng là người xa lạ
Ngọt ngào –> hiểu lầm –> tổn thương rồi tan vỡ. Là những thứ ta đã từng trải qua, không hề đẹp như trong phim.
Đã từng có một thời gian, cô đơn là bạn thân của anh, là khi ghen tỵ với những người khác đang có hạnh phúc ở bên cạnh
Mùa chông chênh, mùa yêu thương, vác lên vai ngày chờ đợi
=> Một người phù hợp sẽ nguyện yêu anh dù phải tìm kiếm khắp mọi nơi.

27/07/2022

a/b: 27/08/94